NĐ 85/2015/NĐ-CP có nhiều quy định thể hiện tính nhân văn và bảo vệ lao động nữ.

Vấn đề được nhiều bạn đọc trên cộng đồng mạng xoáy sâu vào là doanh nghiệp sẽ thực hiện quản trị thời gian “30 phút và tối thiểu 3 ngày/tháng” này ra sao để vừa giúp lao động nữ xử lý chuyện nhạy cảm, vừa đảm bảo năng suất lao động. Đồng thời, giải quyết chuyện tế nhị của lao động nữ khi bày tỏ “nỗi niềm”.

Ngại hay sợ mất việc?

Đã 28 tuổi và làm công việc văn phòng, nhưng chị Nguyễn Thị Hoa (Cầu Giấy, Hà Nội) luôn mệt mỏi khi những ngày bị “đèn đỏ”. Nếu những hôm đó bắt đầu vào thứ 7 hoặc chủ nhật, chị Nguyễn Thị Hoa sẽ vui mừng hơn được ở nhà. Còn vào ngày thường, chị Hoa vẫn phải có chịu để đi làm.

“Những ngày đó, cơ thể tôi mất một lượng máu nhất định. Tôi đi xe máy hay leo cầu thang đều thấy chóng mặt. Người mệt mỏi mỗi buổi sáng khiến ngại đến cơ quan” – Chị Nguyễn Thị Hoa tâm sự.

Cũng ngang tầm tuổi với chị Nguyễn Thị Hoa, nhưng chị Lê Kim Nhung (Tiên Du, Bắc Ninh) làm công việc phụ vữa cho đội thợ xây dựng tư nhân được 2 năm nay. “Cũng may, cơ thể tôi khỏe nên dễ vượt qua những ngày “đèn đỏ”. Mà không vượt cũng chả được, lương công nhật 200.000 đồng không làm chủ kêu ngay”.

Khi được hỏi quy định có hiệu lực từ 15/11 về việc, lao động nữ được nghỉ 30 phút/ngày và tối thiểu 3 ngày trong tháng khi bị hành kinh, 2 chị Nguyễn Thị Hoa và Lê Kim Nhung đều chưa biết và bày tỏ suy nghĩ riêng.

Chị Lê Kim Nhung dự đoán, quy định trên chỉ thực sự áp dụng được ở những doanh nghiệp có ký hợp đồng lao động lâu dài. “Chỗ tôi, bảo hiểm xã hội còn chưa biết là gì, nên việc nghỉ 30 vì “đèn đỏ” là xa xỉ”. Đồng tình với chị Nhung, nhưng chị Nguyễn Thị Hoa lại có một lý lẽ khác.

“Sếp trực tiếp của tôi là nam giới chưa vợ, trẻ hơn tôi mấy tuổi. Những ngày “đèn đỏ” mà cứ gọi điện thoại báo xin sếp đến muộn 30 phút vì lý do đó thì ngại quá. Nhắn tin thì chữ còn lưu trên điện thoại. Tháng này đúng “hẹn”, tháng sau “lịch” nhanh hoặc chậm, nhỡ sếp không hiểu tưởng lại tưởng lãn công thì gay go” – chị Hoa tâm sự.

Doanh nghiệp có ngàn lao động nữ – tính sao!

Trao đổi vấn đề này với một số doanh nghiệp, PV Dân trí nhận được nhiều ý kiến khác nhau.

Ông Nguyễn Tuấn Ngọc – Phó giám đốc Công ty Thăng Long (Hải Phòng) – cho biết: “Tôi đang quản lý gần 10 nữ nhân viên từ 23 đến 35 tuổi. Quả thực vấn đề này tôi chưa từng thấy ai đề cập. Nếu có, tôi sẵn sàng cho họ nghỉ vài tiếng đồng hồ chứ không chỉ 30 phút”.

Khi được hỏi, nếu nhân viên nói bị “đèn đỏ” liên tục hơn 3 ngày để đến muộn thì công ty quản trị ra sao? Anh Nguyễn Tuấn Ngọc chia sẻ: “Nếu họ thực sự ốm, tôi sẽ tạo điều kiện hết sức. Còn gian dối để làm việc khác hoặc lười biếng, công ty không thiếu cách xử lý”.

Trong khi đó, chị Mai Kim Chung – Trưởng phòng nhân sự một chi nhánh ngân hàng TMCP tại Hà Nội tâm sự: “Cũng là phụ nữ, tôi hiểu chị em khó khăn ra sao trong những ngày “đèn đỏ”. Nhiều người vẫn làm việc nhưng năng suất chỉ bằng 70-80 % ngày thường”.

Chị Mai Kim Chung cho biết, lao động nữ đều biết về quy định được nghỉ 30 phút trong ngày “đèn đỏ”, nhưng có tâm lý ngại nói ra nên cố nén nhịn. “Bởi vậy, quy định có từ lâu, doanh nghiệp đông lao động nữ nhưng hãn hữu mới được áp dụng”.

Trong khi đó, ở doanh nghiệp sử dụng nhiều lao động nữ. Câu chuyện “nghỉ 30 phút và tối thiểu 3 ngày/tháng” lại được doanh nghiệp quản trị khá kỹ với mục đích không làm giảm năng suất lao động.

Theo ông Nguyễn Xuân Dương – Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp tỉnh Hưng Yên, Chủ tịch HĐQT Tổng Cty may Hưng Yên: Doanh nghiệp dệt may, lắp ráp điện tử có thể sử dụng tới hàng trăm hoặc vài chục ngàn lao động. Trong đó, quy trình sản xuất dây chuyền đòi hỏi mỗi lao động thực hiện 1 công đoạn.

“Sản xuất dây chuyền quy mô lớn, nếu không bố trí khoa học thời gian nghỉ ngơi và làm việc, người lao động có thể tự tiện ra khỏi dây chuyền đang sản xuất, ảnh hưởng tới năng suất lao động của cả trăm lao động khác do phải dừng lại. Điều này đồng nghĩa với việc ảnh hưởng tới nồi cơm của người lao động” – ông Nguyễn Xuân Dương nói.

Để xử lý nhịp nhàng, vị Chủ tịch của hệ thống dệt may với 14.000 lao động (trong đó nữ chiếm gần 80%), giải thích: Quy định luật nói “một ngày có 30 phút” nên hiểu thêm đầy đủ là còn tùy thuộc vào điều kiện sản xuất và việc lựa chọn của lao động nữ và doanh nghiệp.

“Trong các doanh nghiệp của chúng tôi, việc nghỉ “30 phút” của lao động nữ được bố trí vào giờ nghỉ ăn trưa. Về cơ bản, không có vấn đề gì với sức khỏe phụ nữ.

Trong thời gian đó, chúng tôi vẫn đảm bảo trả lương 30 phút theo quy định của Luật lao động. Giả sử, một ngày lương của lao động là 200.000 đồng với 8 giờ làm việc. Như vậy, 1 giờ là 25.000 đồng và 30 phút (1/2 giờ) là 12.500 đồng. Ngày lương đó sẽ là 8 giờ + 1/2 giờ = 212.500 đồng.

Với quy định trên, cuối tháng doanh nghiệp sẽ cộng đồng thời gian 30 phút x 3 lần (12.500 đồng x 3) để tính vào lương tháng cho lao động nữ.

Tất nhiên, tùy theo cơ địa của người lao động nữ để có thể bố trí nghỉ chứ không có nghĩa là bắt bẻ từng câu chữ của quy định 30 phút” – ông Nguyễn Xuân Dương nói.

Trích NĐ 85/2015/NĐ-CP quy định chi tiết một số điều của Bộ Luật Lao động về chính sách đối với lao động nữ, có hiệu lực từ 15/11/2015.

“Điều 7. Chăm sóc sức khỏe đối với lao động nữ

…2. Lao động nữ trong thời gian hành kinh được nghỉ như sau:

a) Mỗi ngày 30 phút, tối thiểu là 03 ngày trong một tháng;

b) Thời gian nghỉ vẫn được hưởng đủ tiền lương theo hợp đồng lao động;

c) Thời gian nghỉ cụ thể do người lao động thỏa thuận với người sử dụng lao động phù hợp với điều kiện thực tế tại nơi làm việc và nhu cầu của lao động nữ….”

Hoàng Mạnh

Xem thêm :chuyện tế nhị, Nguyễn Thị Hoa, chuyện nhạy cảm, thời gian nghỉ ngơi


from WordPress http://ift.tt/1WxZGZ6
via tim viec lam